Friedrich Nietzsche, 1883
Lời mở đầu của Zarathustra
Zarathustra của Nietzsche xuống núi để nói với con người một điều. Cốt lõi của lời mở đầu:
Ta khẩn cầu các người, hỡi anh em: hãy trung thành với mặt đất, và đừng tin những kẻ nói với các người về những hy vọng ở thế giới bên kia. Chúng là những kẻ đầu độc, dù chúng biết hay không.
Chúng là những kẻ khinh miệt cuộc đời, đang chết dần và tự đầu độc mình, mà mặt đất đã chán ngán — vậy hãy để chúng tàn lụi.
Xưa kia xúc phạm Thượng đế là sự xúc phạm lớn nhất; nhưng Thượng đế đã chết, và cùng với ngài là những kẻ xúc phạm ấy. Phạm tội với mặt đất giờ là điều đáng sợ nhất — coi trọng ruột gan của cái không thể biết hơn ý nghĩa của mặt đất.
Con người là một sợi dây, căng giữa con thú và một cái gì lớn hơn — một sợi dây trên vực thẳm. Điều vĩ đại ở con người là hắn là một cây cầu chứ không phải một điểm kết thúc.
Ta yêu những kẻ không tìm trước một lý do bên ngoài các vì sao để đi xuống và làm vật hiến tế — mà hiến mình cho mặt đất, để một ngày mặt đất thuộc về một cái gì lớn hơn.